XtGem Forum catalog
Đọc truyện

Này em làm cô dâu của anh nhé


Tôi cứ nằm thượt cả ngày vậy...mấy thằng bạn gọi tới hỏi chuyện linh tinh...thở dài miết. Chuyện không đáng nghiêm trọng, trước giờ tôi cũng va vấp mấy lần rồi. Chỉ là đang nghĩ không biết tiếp theo phải làm gì nữa? Mấy ngày không được ra ngoài ức chế chịu sao nổi.

Chắc nàng cũng chẳng biết chuyện tôi đánh nhau với thằng người yêu cũ của nàng. Hi vọng sau chuyện hôm qua thằng kia nó sẽ biết điều và làm những gì nó biết là nên làm.

Tôi bấm máy gọi cho nàng...

- Em nghe.

- Em đang làm gì đấy?

- Buồn buồn ngồi xách đồ thêu ra thêu chơi.

- Hả?@@ em biết thêu nữa cơ hả?

- Biết chớ.

- Vậy thêu cho anh cái khăn tay.

- Làm gì zị?

- Làm gì kệ anh.

- Không thích.

- Hôm trước hứa trả công rồi?

- Có hứa đâu, chỉ nhớ cái công thôi mà.

- Em thiệt tình...

- Làm sao?

- Không có gì...ừm...Bây giờ em thích làm gì không?

- Không gì cả.

Hôm nay nàng nói chuyện nhạt thế nhỉ? Chả hiểu làm sao nữa...Hay là lâu không thấy mình ghé nên nàng giận nhỉ? Rõ ràng là hôm qua mới gặp, con gái thật chúa rắc rối chịu không nổi. Nói luyên thuyên một hồi thì nàng cúp máy cái rụp bảo bận. Tình hình rất ư là tình hình, chắc tối nay phải hâm nóng tình cảm lại chút đây.

Ngồi ăn cơm tối mà cả nhà ngồi như tụng kinh, chỉ có tiếng đũa gõ vào bát leng keng...tôi ăn xong thì chuồn nhanh lên gác vờ tắt đèn đi ngủ, không thì ông già lại gọi lại ca cẩm. Chắc là ông nghĩ tôi vừa bị đánh xong đang đau nên không ý kiến gì nhiều. Nằm chơi game một lát đợi ông bà đi ngủ, tôi trèo ban công nhảy xuống nhà. Trèo cổng chuyền êm ru. Tối nay đi tán gái bằng ô tô vậy. Bắt taxi đến chỗ thằng bạn đang chờ, nhận hàng họ xong thì phi thẳng tới cổng nhà nàng. Hóng mãi chờ cho tới khi đèn dưới nhà tắt còn mỗi đèn trên phòng nàng thì tôi bắt đầu...bắn pháo hoa. Nhờ thằng bạn đặt mua 3 ống pháo hoa, chưa tới tết nên đi lùng mệt nghỉ. May mà còn có...

Nửa đêm nửa hôm mang pháo hoa đến trước cổng nhà người ta bắn ầm ầm lên thế. Mấy nhà hàng xóm xung quanh nghe pháo nổ lại tưởng mấy thằng trẻ trâu ăn rồi lại nghịch phá cái gì mở cửa hét ầm lên, nhưng thấy pháo hoa bay loạn xạ thì lại đứng hóng, tụi con nít vỗ tay quá trời, vui như tết. Theo chú ý xem có ông bảo vệ nào đang muốn chụp mình không, tôi còn không thèm chú ý tới cái mục tiêu quan trọng nhất của tối nay. Bắn hết quả thứ 3 mới giật mình nhìn lên nãy giờ không thấy nàng mở cửa sổ. Ơ hay, thế là thế nào nhỉ?

- Đẹp không?_tôi nhắn tin hỏi nàng, lòng thấp thỏm 

- Cái gì đẹp?

- Pháo hoa!!!

- Đâu ra?

Ặc, thôi chết rồi.

- Nãy giờ em làm gì thế?

- Mang phone, nghe nhạc_@@ thế có chết tôi không chứ lị, 500k tiền pháo hoa chứ có phải vỏ ốc đâu mà lại ngồi đeo phone không biết chứ. Thất vọng thì tràn trề các bác ạ.

- Lần sau mà nghe nhạc thì nghe nhỏ nhỏ thôi, full hết cỡ nhanh điếc lắm đấy.

- Sao biết em nghe full?

- Pháo hoa nổ ầm ầm ngoài nhà em mà không nghe thấy thì anh cũng biết em nghe tới cỡ nào rồi.

-  Đừng có nói anh bắn pháo hoa nãy giờ nha?

- Chứ không à? Muốn cho em xem...hự

- Bảo sao...nãy giờ bố em hét ầm lên không biết thằng dở hơi nào làm cái gì ầm ầm trước cổng nhà mình, trích nguyên văn lời bố em đấy 

Chơi kiểu này công nhận mạo hiểm thật đấy. Đua đòi theo thằng bạn của tôi, ngày trước tán con nhỏ người yêu nó bây giờ, nó cũng chơi trò bắn pháo hoa. Lần thứ nhất, nó gửi quán trà sữa cạnh nhà nàng cho tiện, ai ngờ tối đến lấy thì chuột gặm gần hết, lần thứ hai đang soạn sửa bắn thì em nó bận nên về lúc nào không hay, mình nó ngồi bắn bùm bùm dưới bên này sông, bên kia sông reo ầm lên. Cứ đinh ninh mình số đỏ, ai ngờ cũng chẳng khá hơn được. Em nói cũng đúng, khuya hôm mang pháo hoa đến cổng nhà người ta nổ bùm bùm lên như thế, người ta không vác gậy ra đập cho là may rồi. Thôi lui. Về nhà đi ngủ cho đời nó lành. Cái gì chứ mấy cái trò ăn hôi không đú được các bác ạ.

Chap 7:

Ngày thứ 5

Sáng nay bố lên phòng gọi tôi dậy từ sớm. Bảo lên xe bố dẫn tới trường xin lỗi chủ nhiệm khoa và viết bản kiểm điểm. Đại loại là như thế.

Ngán tới tận cổ nhưng vẫn cứ phải vâng vâng dạ dạ. Đang mặc quần áo thì Phương Vy gọi. Ô hay hôm nay lạ lùng lại gọi cho tôi?

- Anh nghe này cưng?

- Hôm nay anh rảnh không? Em muốn gặp anh.

- Nhớ anh hả?_khoái nhất khoản này.

- Em muốn nói chuyện với anh, rõ ràng._có gì mà nghiêm trọng thế nhỉ?

- Chắc tầm trưa anh mới gặp em được, 11h anh qua chỗ trường em nhé?

- Vậy cũng được, qua thì gọi trước cho em. Gặp anh sau. Bye anh.

Giọng nàng hình sự lắm. Chả biết là có chuyện gì. Hay do chuyện tối hôm qua nên nàng bị hàng xóm phản ánh, bố mẹ nàng la mắng. Có không vậy? Rõ ràng là phản ứng tích cực lắm mà? Mấy đời tự nhiên có thằng dở hơi như tôi mang pháo hoa tới bắn cho mà xem chứ. Tò mò lắm, nhưng thôi kiềm chế lại, trưa sẽ biết thôi mà.

Giải quyết xong với ông chủ nhiệm khoa, tôi xin phép ông già cho xuống lớp học. Hôm nay thái độ tốt nên ông gật đầu lầm lì không thèm trả lời. Xuống lớp chỉ là cái cớ thôi, chứ bây giờ mà về nhà thì đừng có hòng mà đi ra ngoài mà gặp ai.

Tôi đến sớm hơn dự tính, tính đợi nàng tan học nhưng mà thôi cứ nhắn tin bảo đang đợi, gặp được nàng sớm chừng nào hay chừng đó. Dạo này són quá, toàn muốn được gặp con nhà người ta. Em bảo đợi 5p. Đúng 5p thì em có mặt, em thuộc loại người đúng giờ đúng giấc và khoa học lắm.

Không có lấy một nụ cười, cái thái độ lạnh lùng, hờ hững nhìn muốn sởn tóc gáy quá. Chuyện gì mà thái độ em như vậy? Em nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện tôi, gọi thức uống, rồi em nhìn thẳng vào mắt tôi. Trong mắt em, tôi cảm giác mình đang bị thu nhỏ lại, rúm ro. Không dám tự tin nhìn vào ánh mắt thuần khiết đó, giống như là...em đang coi thường mình lắm ấy các bác ạ. Em không nói gì cả, cái thái độ lạ lùng mà mấy ngày trước chưa bao giờ tôi gặp. Tôi ngấp thêm một ngụm cà phê rồi hỏi em:

- Có chuyện gì thế em? Sao nhìn em có vẻ căng thẳng vậy?

- Em đã nói rõ với anh nhiều lần rồi đúng không?

- Nói cái gì?

- Đừng có làm trò với em nữa.

- Anh nói rồi, anh không làm trò với em.

- Sao anh lại làm như vậy với Pháp? Anh ấy đã làm gì anh chứ?_nàng đay nghiến, à thì ra cái thằng đàn bà đó đi mách lại.

- Anh chỉ dạy cho nó một bài học về sự tôn trọng lẫn nhau thôi, chuyện giữa hai thằng đàn ông với nhau, em đừng can thiệp vào.

- Vâng, em đừng can thiệp vào, nhưng nó liên quan tới em._nàng nhìn tôi giận dữ.

- Em không hiểu được đâu_tôi cố gắng phân trần_nó không phải là loại đáng để em bận tâm nhiều như vậy, em đã từng bị phản bội, em còn không nhớ sao?

- Đấy là chuyện của cá nhân em, mắc mớ gì tới cuộc đời của anh sao? Anh nói Pháp không tốt, thế anh tới sấn sổ đánh người ta như thế, anh sỉ vả người ta, thế anh là thằng con trai tốt à? Anh nghĩ anh xứng đáng lên mặt dạy đời người khác sao?

- Em có biết nó đã nói cái gì không? Sao em chỉ biết tin thằng đó một cách khờ dại vậy?_tôi nghiến răng, đồ khốn, không ngờ hắn có thể nói năng những lời như thế với Phương Vy.

- Tôi không cần nghe một lời giải thích nào từ anh cả...

- Một chút niềm tin ở anh cũng không có sao?

- Chưa bao giờ...ngay từ đầu tôi đã bảo anh đừng hi vọng gì rồi, anh không nhớ sao?

- Thằng khốn kia đã nói với em những gì?_ngay lúc này đây tôi chỉ muốn nhổ ra những cái lời cặn bã của nó nói về em, nhưng trong thâm tâm em, tất cả niềm tin đều nghiêng về phía hắn, vậy lời nói của tôi có đủ trọng lượng để lay chuyển được em ngay lúc này?

- Không quan trọng nữa rồi, tránh xa khỏi cuộc đời của tôi đi, anh xấu xa hơn tôi tưởng nhiều đấy_nàng bắt đầu đổi cách xưng hô, nực cười thật.

- Đúng đấy, anh xấu xa, rất xấu xa, nhưng anh cũng không bao giờ có ý định làm tổn thương em, cũng không vì tiền mà đánh đổi tình yêu của mình, em nghe cho rõ đây, thứ mà em đang tôn thờ, đang trân trọng, đang cố gắng bảo vệ chỉ là một thứ bỏ đi thôi.

- Tôi không cần biết anh muốn gì ở tôi, nhưng đối với tôi anh cũng chỉ là một thằng con trai ăn chơi đua đòi, một thằng công tử vô dụng mà thôi, tránh xa khỏi Pháp, tôi không muốn anh động chạm tới anh ấy, dù anh ấy có khốn nạn thế nào thì trong trái tim tôi vẫn sẽ chỉ dành trọn vẹn tình cảm cho Pháp mà thôi. Đừng có bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Anh thật là đáng sợ...

Cảm giác giống như vừa bị tạt cả gáo nước đá vào mặt mình vậy...tê dại hết cả cảm xúc. Bị gái chửi nhiều nhưng đây là lần đầu tiên có cảm giác như cả thiên đường trước mắt đang bị biến thành địa ngục các bác ạ. Nàng đi rất nhanh...giống như gió lướt qua vậy. Cái mùi hương của nàng còn đọng lại nhưng khiến tôi ngột ngạt hơn.

Tôi đang tức giận à? Không đúng, mỗi lúc tức giận tôi chỉ muốn phá hoại một cái gì đấy, nhưng lần này lại khác. Cảm giác như trọng lực trong cơ thể không tồn tại. Chỉ muốn ngồi yên một chỗ và không muốn suy nghĩ gì. Đang buồn à? Có lẽ là vậy...

Tôi về tới nhà lúc quá trưa. Lâu rồi mới có cảm giác hụt hẫng và khó chịu như vậy...không phải vì sợ không làm được như lời cá cược với thằng bạn. Không phải sợ cái cảm giác thua cuộc, không phải là sợ không có người để quen...nhưng cảm giác bị một người mình thích coi thường, không có niềm tin, thật là đáng sợ.

Tôi không còn có ý định tìm thằng khốn kia đập cho nó một trận tả tơi, trò trẻ trâu, không thèm chấp, không xứng đáng để tôi động tay. Nghĩ lại hôm qua lại thấy nhục nhã thay cho bản thân mình. Dù sao cũng chỉ là một đứa con gái, và đời này cũng không thiếu gì gái. Cho tất cả vào quá khứ, và một tương lai không có cái tên Phương Vy tồn tại.

Chap 8:

Hai ngày rồi tôi không bước chân ra khỏi nhà. Một phần vì tôi nhàm chán với mấy thú vui đập phá hét hò cùng lũ bạn, một phần đang trong thời gian cấm túc nên ở nhà cho lành đời.

Một ngày cuối tuần đẹp trời, nắng không gay gắt. Sắp bước sang thu rồi, trời cứ dễ chịu hẳn. Nằm lười biếng trên giường nhìn ra ngoài trời.

Có hai ngày không liên lạc với em mà thấy nhớ nhớ. Cầm máy lên muốn gọi, viết tin nhắn muốn gửi đi...nhưng mà lại chẳng thấy cần thiết. Dù sao thì em cũng đã tuyệt tình cốc rồi...có bao giờ tôi sến thế này đâu? Ôi trời ơi đàn bà...

Chắc là cả chiều nay phải tự vấn về bản thân quá...Thôi làm vài trận PS với thằng bạn vậy.

Chập choạng tối đang ăn cơm với cả nhà thì điện thoại kêu ầm lên. Con bạn gọi, lại có tiệc tùng gì đây.

- Gì mày?

- Nhả em kia rồi hả?

- Ờ, sao mày biết.

- Nó theo bồ cũ tới bar...

- Làm gì? Ờ mà kệ nó, chả liên quan tới tao nữa_mặt tôi nóng bừng lên, cảm giác được mạch máu đang chảy dưới da

- Như mày mà bị thằng khác cuỗm gái trên tay thế hả?_nó cười khà khà, tôi tức muốn ói máu.

- Cái con khỉ, kệ tao. Dẹp đi tao đang ăn cơm.

Tắt máy, tôi bỏ bát cơm không nuốt nổi nữa. Đi lên phòng. Cái gì mà bám tôi miết vậy? Đang yên ổn. Bực mình. Nó đi với cái thằng khốn đấy vào mấy chỗ đó làm cái gì không biết nữa. Nhớ lại cái lần đầu thấy nó lén lút bước qua bước lại, tránh hết mọi sự động chạm nhỏ nhất vào cơ thể nó, thế mà bây giờ có người dẫn vào rồi chắc tự tin lắm. Khoác tay, ôm eo người ta nữa. Phát điên lên được ấy. Ô hay, thì mặc kệ nhà nó, mắc mớ gì đâu mình phải khó chịu. Này, đừng nói ghen nha? Tỉnh lại đi con.

Đi qua đi lại trong phòng, ngồi một chỗ cảm giác như lửa thiêu đốt trong lòng ấy. Thề với các bác, khó chịu không tưởng được...trong lòng cứ bồn chồn, lo lắng không yên...

Cuối cùng thì cũng phải bấm số gọi cho con bạn.

- Gì mày?

- À...tao hỏi mày chút...

- Gì nói đi?

- Nãy mày bảo...

- Mày hỏi con nhỏ đấy hả?

- Thì đại loại thế_ngượng thật đấy, đã bảo không quan tâm, giờ lại đi hỏi.

- Thì hỏi đại, làm gì mày ầm à ậm ừ thế? Tụi tao tan rồi, nãy thấy nó đi với thằng kia vào bar làm gì không biết, nhưng thấy thằng này ép con nhỏ uống, lúc tụi tao về con nhỏ gần xỉu rồi.

- Cái gì? Mày về từ bao giờ?

- Mới bước chân ra khỏi bar thì mày gọi...đang tính đi hóng gió, đi không? Cái quái gì mà mày quan tâm nó thế? Yêu rồi hả?_nó cười khà khà

Tôi tắt máy lao như thằng điên xuống nhà lấy xe máy phóng vù vù tới bar. Hi vọng em được an toàn_đấy là điều duy nhất tôi nghĩ tới tại thời điểm này.

Trời thương cho tấm chân tình. Vừa đỗ xe cái xịch xuống thì cũng đúng lúc thằng khốn đấy bế em ra khỏi bar chuẩn bị đưa em lên taxi, đi đâu thì tôi không biết. Tôi thực sự lưỡng lự không biết có nên qua đấy và giành lấy em từ tay hắn. Vì sao à? Tôi chẳng là cái quái gì của em cả, người em yêu là hắn, người em dâng hiến đầu tiên cũng là hắn...và nếu bây giờ hai người đó quay lại với nhau thì việc em đi đâu với hắn, làm gì với hắn, nó có nghĩa lý gì với một người đứng ngoài cuộc đâu? Nhưng hiện giờ em đang say, và có khi nào thâm tâm em không muốn điều này xảy ra, nếu như vậy tôi nên giúp em. Tâm tư rối bời...Nghĩ lại những lời hôm qua em nói. Cay cú!

Tôi quay đầu xe đi về. Trong lòng buồn rũ rượi. Yêu rồi thì phải! Đây cũng là lần đầu tiên tôi tự nguyện về nhà khi có chuyện buồn mà không đi tìm gái hoặc rượu...đời còn vui chán.

*** 

Dạo này tinh thần đến lớp cứ phải gọi là tăng nhanh rõ rệt. Nhưng đến lớp ngồi nghe thầy dạy cứ như gà mắc tóc...chả hiểu mô tê gì lại cứ ngồi ngáp dài ngáp ngắn. Đêm qua game cày cả tối không chợp mắt được chút nào.

Đang say sưa chém gió như thần thì có tin nhắn. Em nhắn @@

- Anh...

Có chuyện gì nhỉ? Hôm trước rõ ràng còn bảo mình biến đi, hôm nay lại chủ động nhắn tin trước. Cái thằng khốn kia nó lại nói chuyện gì với nhỏ đó nữa sao? Có nói gì thì cũng đâu có quan trọng gì nữa? không lẽ lại bảo tôi giở trò lại kêu người đến đánh nó tiếp. Mà đã rõ ràng thế rồi còn nhắn tin làm gì nữa? Tôi cũng có phải là hạng người gọi thì đến, bảo đi thì đi...tự trọng cũng đâu thua kém gì gái nhà lành đâu. Mồm nói vậy, bụng nghĩ vậy, nhưng tay vẫn nhắn tin trả lời 

- Gì?

- Em muốn nói chuyện với anh chút, có được không?_có vẻ thân mật hơn rồi đấy, bẵng đi thời gian mà nói chuyện nghe ngọt xơn xớt.

- Đang nghe đây.

- Chuyện hôm trước, em thực sự...xin lỗi anh.

- Lỗi gì? Chuyện gì? Chả nhớ.

- Vì em chỉ nghe từ một phía, là em sai rồi. Em muốn xin lỗi anh vì đã xúc phạm tới anh như vậy

- Bỏ đi, chả sao cả.

- Vâng, em cảm ơn anh. Chào anh nhé!

Ô hay cái con bé xấu xa, nói dỗi kiểu đấy mà cũng nghĩ là người tat ha thứ rồi à? Con gái đáng nhẽ ra phải nhạy cảm hơn chứ. Ít nhất thì cũng phải sướt mướt, đừng có nói với em giọng như thế, em thấy sợ lắm, anh đừng lạnh nhạt với em thế nữa, em biết em sai rồi...đằng này...hừ...chỉ được có thế thôi đấy. Nhưng mà điều gì khiến em ngộ ra được nhỉ? Thằng khốn nạn kia thì chắc chắn không bao giờ hắn dám nói ra, cái đồ đàn bà. Thế thì vì điều gì lại khiến em đi xin lỗi tôi? Rõ ràng là cái thái độ giống như muốn băm nhỏ tôi cho cá ăn hôm trước còn khiến tôi thấy hãi cơ mà...không thể chỉ nằm xuống vắt tay lên trán mà ngộ ra nhanh thế được, các bác có đồng ý không? Thế là phải nhắn tin lại hỏi (ít nhất cũng có cái lý do chính đáng chứ)

- Nhưng sao tự nhiên lại xin lỗi?

- Vì em nhận ra lỗi của em, thì em xin lỗi. Làm sai thì xin lỗi thôi.

- Tự ngộ hả?

- Đúng rồi...ừm...em hỏi anh một chuyện được không?

- Cho phép hỏi.

- Làm sao mà anh với người đó, lại đánh nhau? Vì người đó, nói điều gì đúng không? Anh nói lại cho em được không?

- Thực ra, có những chuyện giữa hai người đàn ông mới giải quyết được với nhau. Và có những chuyện bắt đầu nguyên nhân là do mình nhưng mình không biết có khi lại tốt hơn. Nếu có một người tình nguyện giữ bí mật cho mình, có phải sẽ tốt hơn so với việc cứ giữ nó trong lòng và chịu đau khổ, đúng không?_hôm nay ăn nói sướt mướt gớm 

- Vậy thì em cảm ơn người tình nguyện giữ bí mật nhé. Anh nói đúng, em biết quá nhiều rồi, tốt nhất là giờ em không nên biết cái gì nữa. Vì dù sự thật có như thế nào thì tất cả cũng chỉ ra một kết quả cuối cùng thôi. Làm phiền anh rồi...chào anh nhé!

Bỗng thấy mọi thứ trở nên vô nghĩa quá. Đời người nói ra cho cùng thì cũng toàn đi lừa nhau là chính. Cái gì mà gái ngoan, cái gì mà con nhà lành. Mặc đồ vào thì phân thằng sang thằng hèn, cởi đồ ra thì cũng như nhau hết.

Chinh chiến bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn bị lừa, chắc dạo này già cả nên mắt mũi tèm nhem hết cả rồi...

Chiều Hà Nội trở gió, chắc là sắp mưa lớn.

Chập choạng tối thì trời mưa như trút nước. Càng mưa đường càng ngập nước lênh láng. Đứng trên tầng nhìn dòng người bì bõm nhích từng chút đi mà thấy hài. Rõ ràng là một bộ mặt của cả đất nước mà cứ mưa cái là đường lớn đường nhỏ nước ngập tràn trề như vỡ đê. Có mấy thằng cà chớn, đi đường nước mà nó rú ga chạy ầm ầm, nước bắn lên tung tóe, bọn con gái cầm ô đi hai bên đướng bị tạt ướt hết rú lên ầm ĩ...

Mưa này còn dai dẳng, tối nay nghỉ ở nhà khỏi lượn lờ.

Bấm máy gọi cho em. Tự nhiên muốn nghe giọng em, không phải gì cả...

- Đang làm gì thế?

- Em đang đợi tạnh mưa...

- Em đang ở đâu à?

- Vâng, hôm nay em hội thảo ở trường, bây giờ mới tan, nhưng mưa to quá, em đợi tạnh mưa đã rồi về.

Tôi nhìn ra ngoài trời qua ô cửa kính, gió vẫn không ngừng vi vu, mưa đập ầm ầm vào cửa...từ trường em đi ra bến xe bus rất xa...

- Sao không bảo bạn tới đón về?

- Hì hì_em cười_em có chân em tự về được mà, sao phải phiền tới người khác?

- Đợi anh 20 phút, anh qua đấy.

Tôi cúp máy, không đợi em trả lời, tôi biết chắc chắn em sẽ từ chối. Em có gọi lại nhưng tôi không nghe máy. Một đứa con gái kỳ lạ, ít nhất thì đối với tôi là như vậy, không phải là gái hư, vì em có thể lợi dụng tôi, tôi có tiền, nhưng em không làm thế. Tự trọng thì cao ngút, luôn từ chối tất cả những gì người ta muốn dành cho, không muốn nhận một ân huệ nào cả. Nhưng lại có thể dâng hiến, có thể hi sinh bản thân vì một thằng khốn nạn không xứng đáng với em. Còn tôi, lại như một thằng dở hơi mù quáng cứ chạy theo làm những chuyện điên rồ chỉ để hoàn thành lời cá cược với thằng bạn. Một thằng con trai cố gắng bảo vệ cái sĩ diện hão. Sau đó thế nào thì đến tôi cũng không biết được. Nhưng tôi biết, lúc thấy em cười, tôi cũng rất vui.

Đường ngập nước, còn tôi cứ phóng xe vù vù như một thằng điên. Rồi lại có một đứa nào đấy đứng ở một nơi sạch sẽ, ấm cúng và nhận xét về tôi: thằng cà chớn, thích thể hiện. Có nhiều bác chắc cũng chửi em ngu vì dại gái, thưa thật với các bác cũng không hiểu em đang nghĩ cái gì nữa, em muốn gặp Phương Vy và bảo vệ cho em ấy mà thôi.

Tôi phóng xe vào tới tận đại sảnh trường em. Rất nhiều người đang chờ đợi như em, đứng theo từng đôi, từng nhóm. Tôi tìm thấy em đang đứng đứng nhìn mưa một mình, đôi tay nhỏ nhắn đang cố gắng hứng lại dòng nước đang tuôn từ mái xuống, từng dòng thi nhau đổ vào tay em. Em cười...

- Phương Vy_tôi gọi em

Em ngơ ngác tìm kiếm nơi phát ra tiếng gọi. Thấy tôi trần trụi đứng đấy, Em sững lại một chút rồi đội mưa chạy về phía tôi:

- Sao anh không mặc áo mưa.

Đưa chiếc áo mưa duy nhất cho em tôi cười:

- Anh thích tắm mưa.

- Vậy em cũng tắm mưa_em bỏ áo mưa trở lại rồi trèo lên xe_đi anh.

- Cảm đấy.

- Thì cả hai cùng cảm.

- Lạnh lắm đấy.

- Anh cũng vậy mà 

Tôi lắc đầu. Phóng xe đi. Em bướng bỉnh nên cứ chiều em, miễn sao em vui.

- Sao anh lại đến?

- Để đèo em về...

- Sao cứ tốt với em vậy?

- Vì anh thích em...

Nàng im lặng. Tôi mỉm cười. Gió thổi buốt từng cơn xuyên vào da thịt, mưa đập vào mặt rát không chịu được.

Đường về nhà em nước dâng to hơn...cứ đà này dễ chết máy lắm. Mà giờ chết máy chỉ có nước đẩy bộ đi về nhà mà thôi. Phủi phui cái mồm. Vừa nói xong thì xe đứng im bất động, đề thế nào cũng không chịu chạy. Nước ngập ống bô rồi, chạy bằng niềm tin. Tôi méo mặt dựng chân chống trèo xuống.

- Sao thế anh?_nàng tò mò hỏi

- Xe chết máy_tôi nhún vai, tìm cách gì bây giờ?

- Vào trú tạm chỗ nào đi đã anh, mưa còn lớn quá, càng ngày càng như trút nước ấy_nàng đề nghị

Tôi đồng ý, cùng nàng đẩy xe vào một cái nhà gần đấy trú tạm mái hiện. Lạnh thấu.

- Em lạnh lắm không?

- Lạnh bằng anh_em cười tươi, đôi môi đang tím tái dần.

- Ngốc, anh là con trai, anh chịu lạnh giỏi hơn đấy._tôi gõ nhẹ vào đầu em, muốn ôm em vào lòng lắm các bác ạ 

- Em là siêu nhân mà.

Em lại tiếp tục chơi trò hứng nước. Đôi mắt nhìn vào khoảng không trước mắt, lâu lâu lại hấp háy vì mưa bắn vào. Những khoảnh khắc như vậy nhìn em yếu đuối, mong manh lạ lùng. Chỉ muốn bên cạnh em, bảo vệ cho em thôi. Nhưng em có người khác, cần người khác. Và liệu nếu em biết những gì tôi làm từ trước tới giờ chỉ là sự thách thức lẫn nhau giữa những thằng con trai, liệu em có hận tôi nhiều không?

- Anh thích mưa không?

- Anh cũng không biết nữa, có lúc thích, có lúc không.

- Thế lúc này thích không?

- Không thích.

- Tại sao?

- Mưa làm em lạnh...(cười cười)

- Anh cười đẹp hơn nhiều đó, nhìn mặt anh lúc không cười đáng sợ lắm đó_em chu cái môi lại nhận xét, nhìn đáng yêu kinh khủng.

- Vậy em chọc anh cười đi.

- Thôi, em không có khiếu. Em thích mưa lắm.

- Sao em thích mưa?

- Vì khi đi trong mưa, sẽ không ai biết mình đang khóc cả. Mưa làm cho tâm hồn con người ta thoải mái hơn, tâm hồn người ta phiền muộn, mưa cũng có thể gột rửa tất cả, giống như không khí sau mưa sẽ mát mẻ hơn, thoáng đãng hơn, ít bụi bặm hơn đó_mắt em mơ màng nhìn về phía mưa...

- Con gái dân văn có khác, nói chuyện triết lý quá. Anh không suy nghĩ sâu xa như thế. Cứ như hôm nay là anh không thích mưa rồi.

Em quay sang tôi cười toe, bắn nước vào mặt tôi.

- Đồ ngốc, em không thấy lạnh chút nào cả.

- Ai là đồ ngốc của em đấy hả? Anh lớn tuổi hơn em đấy.

- Bộ anh nghĩ lớn tuổi hơn là sẽ không ngốc hả?

- Hơn em một nồi bánh chưng thì chắc là không ngốc bằng em rồi.

- Í cái đồ trẻ con anh thích nghe hát không?

- Nghe nghe_sướng rơn ấy chứ

- Hôm nay cảm ơn anh đèo em về, em hét anh nghe một bài ha?

- Hét hả? rồi anh chuẩn bị tư thế rồi, em hét đi.

Nàng e hèm một cái rồi hát. “mưa” các bác ạ, giọng nào cao vút, ngân nga. Giọng hay thế hát hay cũng đúng rồi. Nhìn em hát thấy xốn xang hết cả ruột gan...đang mơ màng thì bỗng nhiên em reo lên:

- A tạnh mưa rồi, về thôi anh.

- Ôi trời ơi em còn hát chưa xong nữa

- Hôm sau hát tiếp, về đi không lát mưa nữa mà coi.

- ờ thì về vậy_tiếc hùi hụi, mưa thêm chút nữa có phải tốt không, tự nhiên thích mưa rồi đấy.

Hôm nay em cảm kích tôi lắm. Chưa về tới nhà đã thấy em nhắn tin hỏi thăm anh về tới chơi, lúc về lại còn dặn dò cẩn thẩn nữa. Kiêu một chút, tôi còn chả nhắn tin lại. Đi ngâm nước nóng cho tan hết đá đã, người phải cứ gọi là đông cứng lại một cục rồi.

Tắm xong ra thấy 5 cuộc gọi nhỡ và 4 tin nhắn của em:

- Anh ơi vê tới chưa? Vê tới nhắn tin lại cho em liền nha.

- Anh ơi sao anh đi về lâu thế?

- Anh ơi anh có chuyện gì thế?

- Anh ơi đừng làm em lo 

Hôm nào cũng quan tâm tôi vậy có phải tốt hơn không? Thấy ấm áp quá, chắc nàng đang cuống cuồng không biết có xảy ra chuyện gì với tôi không. Nghĩ tới cái mặt nàng đang hoảng hốt, lo lắng lại cứ muốn cười một mình. Đang tính gọi lại cho nàng thì nàng lại gọi lại. Tự nhiên lại nghĩ ra kế hay thế nên im lặng, bỏ máy vào hộc bàn và leo lên giường đi ngủ.

Chap 9:

Tính đến hôm nay thì là ngày thứ 10 rồi. Còn 4 ngày nữa hết hạn. Mà nói thật, giờ em cũng chả nghĩ đến cái hẹn đấy nữa. Thấy mình làm thế thì mình cũng khốn nạn chẳng khác gì thằng người yêu của nó. Với lại giờ em nó cũng quay lại với người yêu cũ rồi, em cũng không muốn trở thành thằng phá đám. Chứ mà tình cảm em dành cho nàng thì là có thật, nhưng không vì thế mà cướp nàng từ trên tay của thằng khác. Em không thích chơi trò tình tay ba, rắc rối lắm.

Sáng mở mắt việc đầu tiên là vơ cái điện thoại đọc tin nhắn, chắc chắn là phải có tin nhắn, đoán đâu có sai. Thêm 7 cuộc gọi nhỡ và 4 tin nhắn nữa. Có vẻ hơi độc ác khi để em thức lo lắng cho mình tới gần 1h sáng.

- Anh ơi sao không trả lời tin nhắn của em thế?

- Anh ơi có chuyện gì xảy ra rồi.

- Anh làm em đứng tim muốn chết quá.

- Khi nào đọc được tin nhắn, nhắn lại em biết là anh đang an toàn nhé?

- Anh xin lỗi, anh mệt sắp chết tới nơi rồi_tôi reply lại cho nàng và nhanh chóng nhận được tin nhắn hồi đáp.

- Anh làm sao thế? Sao tối qua giờ không liên lạc với anh được. Em hốt quá, sợ anh gặp chuyện gì.

- Lúc anh về xe chết máy_đang chém nàng _phải đẩy bộ 7km về nhà, ngấm mưa nữa, anh mệt quá nằm sốt li bì cả đêm >.< giờ vẫn chưa khỏi ốm này_may mà nàng không gọi lại không nghe cái giọng tỉnh bơ như sáo của tôi chắc nàng cho ăn gạch quá.

- Trời đất ơi, thế sao không gọi cho em, anh giờ làm sao rồi? 

- Mệt lắm, chả dậy nổi, đầu đau như búa bổ, người nóng nhừ rồi, cảm giác như mình đang ở dưới địa ngục ấy_mới sáng sớm đã dậy làm hai tô bún bà già làm chứ mệt cái nỗi gì. Chém cho gái nó thương 

- Híc híc...xin lỗi anh, vì em mà anh thành ra thế. Anh dậy ăn uống cái gì đó rồi uống thuốc cho nhanh khỏi ốm mà còn đi học nữa.

- Bố mẹ anh đi làm từ sáng rồi. Cũng có biết anh ốm đâu. Anh mệt còn dậy chả nổi nữa. Thôi cứ nằm chút đỡ thì anh dậy. Anh không sao đâu, anh giống em đó...siêu nhân 

- Siêu cái đầu anh đấy, em khỏe hù có sao đâu, thế mà anh bệnh không dậy được. Thôi vậy đi, hôm nay em học hai tiết, anh cho em địa chỉ nhà, lát em mua thuốc với cháo qua đấy cho anh ăn. Chuộc lỗi vụ hôm qua vậy. Chịu không?

Trời ơi thề với các thím em sướng không chịu được. Nhảy cẩng lên hét mà mấy nhà hàng xóm cách 1km còn thấu. hì hì...ngu gì không gật phải không các bác. Thế nhưng cũng phải vờ vịt giả nai:

- Thôi em qua lam gì cho vất vả, anh không sao đâu. Trưa mẹ anh chắc cũng về mà.

- Anh đang bệnh mà, em không sao đâu. Anh cứ đưa địa chỉ đây, lát em qua.

Chối đưa chối đẩy rồi lát em đổi ý thì dở, thế nên tôi đưa địa chỉ nhà cho em luôn.

Trong thời gian chờ đợi thì tôi lôi bao nhiêu chăn chiếu bà già tôi khó khăn lăm mới nhét được trong tủ. Trời thì đang nóng mà tôi tủ nguyên cả cái chăn ấm trên người. Giả bệnh nhưng cũng cho giống bệnh chút chứ có tiếng đồng hồ mà người đang bảo nóng hầm hập tự nhiên tụt xuống 37 độ, lừa con nít thì được.

Tôi nằm đắp chăn, tắt điều hòa. Mồ hôi mồ kệ nhễ nhại, nóng phát rồ lên được ấy. Nhưng cũng phải cố gắng. Tình yêu thật là vĩ đại, nó khiến con người ta phát điên.

Tầm một tiếng sau thì em đến, em bấm chuông nhức hết cả óc. Hoảng quá phải gọi cho em:

- Em ơi cửa mở cổng mở, cứ vào đi, em bấm chuông thêm lần nữa anh chết trong này luôn đấy.

Em dạ dạ vâng vâng rồi chạy vào, nghe tiếng chân dưới nhà thì biết không phải mỗi mình em. Ô hay, còn có ai nữa hả? Tưởng em đi có mình mà >.<

Cửa mở em bước vào, theo sau còn có nhỏ bạn em (hình như thế), gái ngoan có khác, đi tới nhà tôi biết tôi có nhà một mình phải cù kèo thêm một nhỏ bạn. Không tin tưởng tôi đến mức như thế à? Tôi đâu có ý định làm gì đâu chứ? Nhìn mặt tôi ai cũng kêu đàng hoàng lắm, chứ đâu có phải như cái kiểu cứ thấy gái xinh là vồ vập vào.

- Em tới rồi hả?_cố làm cho giọng lả lướt chút mà nghe chừng không ăn thua lắm.

- Anh đỡ hơn chút nào chưa? Nhỏ bạn em ở gần đây, đi chung với nó nên kêu nó qua đây chơi cùng cho vui_chứ anh tưởng là em sợ anh chứ >.<

- Ờ ờ...anh đã rồi.

Em qua giường sờ vào trán. Đắp chăn nãy giờ thế mà không nóng được thêm chút nào mới là chuyện lạ đấy. Em kêu lên:

- Người anh nóng thật đấy, sao anh lạnh hả? Anh đắp chăn nhiều thế?

Ờ... anh thấy lạnh lạnh sao đó_nóng sắp phát rồ tới nơi rồi

- Haizzz...để em lấy khăn ướt đắp cho anh_may mà em ngây thơ chứ không thì lừa không có nổi. Cũng không biết ngây thơ thiệt hay giả đò nữa. Nhưng mà chưa từng gặp đứa con gái nào như em luôn.

Em lấy khăn đắp rồi đi xuống nhà đổ cháo ra bát cho tôi ăn. Đứa bạn em ngồi ở giường tủm tỉm chọc ghẹo:

- Lâu lắm rồi mới thấy Vy vậy đó.

- Vậy là thế nào hở em?

- Thì là lo lắng cho người khác như vậy đó. Ở lớp em, tụi con trai nể Vy một trời, chả đứa nào dám ho he gì...mà Vy nhà em cũng lắm anh mồi chài lắm đó, anh có phúc mới được để tâm đó.

- Vậy hả? Anh tưởng là Vy có người yêu rồi mà, Vy chỉ coi anh như bạn bè thôi_nóng chịu không nổi nữa rồi các bác ạ. Hức hức

- Làm gì có đâu? Anh nghe ai nói vậy?

- Thì cái anh nào tên Pháp học kiến trúc đấy. 

- À, cái thằng đểu ấy thì nói làm gì, chuyện xưa như Trái Đất rồi, mà cũng đừng có nhắc tới thằng kia nữa, Vy gét phải nhắc lắm.

- Ừ_đấy là em chưa biết Vy vẫn qua lại với thằng cha đấy đều đều thôi, tôi nghĩ thầm_à mà nói chuyện nãy giờ anh còn chưa biết tên em nữa, anh tên Khánh, em tên gì?

- A, chết nha, hồi trước anh có gửi đồ ăn vào nhờ vả đấy hả? Em tên Thùy_cô bé cười tươi hớn hở như vừa phát hiện ra được điều gì lý thú lắm.

- Thì thế nhưng mà Vy cho anh vào danh sách đen rồi em ạ, bạn bè thôi.

- Cũng còn có hi vọng đấy, từ khi chia tay người yêu cũ tới giờ, Vy chả quan tâm gì tới ai như vầy hết á.

- Nói xấu gì em đấy_Vy bưng tô cháo nóng hừng hực lên, nhìn mà muốn xỉu rồi_anh ráng ăn để còn có sức_ăn xong chắc không ốm cũng ốm thật luôn.

- Ừ cứ để đấy lát anh ăn, nóng lắm >.<

- Anh phải ăn nóng mới ra mồ hôi, vậy mới nhanh khỏi được.

- Mồ hôi anh ra nhễ nhại nãy giờ rồi này, bây giờ anh lại bắt đầu nóng rồi đấy.

- Ủa, anh bị lên cơn nóng lạnh hả?

- Đúng rồi, đúng rồi..._có cái cớ vứt cái của nợ nãy giờ, suýt chết ngạt.

- Dù sao anh cũng phải ăn chút để uống thuốc cho chóng khỏi bệnh mà đi học. Hôm nay anh nghỉ học hả?

- Ờ..._nàng mà biết ăn rồi quanh năm tôi bỏ học đi chơi không biết lúc đấy nàng nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên gì nữa

La liếm được hết bát cháo nàng mua mà chảy hết cả mồ hôi hột, điều hòa thì tắt, phòng ngột ngạt chịu không nổi được. Em ý mang cho một bịch thuốc đổ vào tay kêu uống. Chả biết thuốc gì, nhưng lỡ diễn thì diễn cho thật, ông bà ta có câu phòng bệnh hơn chữa bệnh, uống đấy để tạm cho lần sau ốm khỏi uống. Híc...có trường hợp nào không ốm mà uống thuốc cảm vào bị điên không các bác? Mấy cái liên quan tới khoa học em ngại bỏ xừ đi được.

Xong xuôi em sờ trán mình, tay em mát như kem ấy. Người ta bảo “tay con trai ấm là chung tình, lạnh là đa tình, tay con gái lạnh là chung tình, ấm là đa tình” chả biết có thật hay, nếu mà thật tay em lạnh, tay tôi ấm, yêu nhau thì chung tình phải biết. Xong em phán:

- Ô mát hơn rồi nè, anh nhanh khỏi quá.

- Ừ, thì anh bảo anh là siêu nhân rồi mà lại.

Nàng thè lưỡi, yêu phải biết. Ngồi nói chuyện được một lát thì bạn nàng đòi về. Nàng cũng một hai đòi về theo, tôi xịu mặt. Chả mấy khi được gần gũi với nàng, tự nhiên đến thăm người ta còn đưa theo bạn đến, đã thế lại còn đòi về sớm nữa. Vô tâm thôi rồi lượm ơi:

- Chứ em về là anh bệnh tiếp đó.

- Anh đỡ rồi mà, em còn về nấu cơm trưa nữa chứ bộ.

- Tại uống thuốc nó mới khỏi thế thôi, chứ lát hết thuốc anh lại lăn đùng ra đấy thì sao?

- Xíu nữa là bố mẹ anh về rồi mà >.<

- Nhỡ anh trúng gió khi bố mẹ anh về chưa kịp, lúc đấy anh đột tử luôn làm sao?

- Anh này, ăn nói linh tinh...

- Chứ em chả quan tâm gì anh cả...anh đang ốm mà em phũ quá.

Thùy quay qua nói với em:

- Thôi cậu ở lại chơi với anh ấy chút, lát rồi về, dù sao người ta đang ốm, tớ vê trước có chút việc nữa.

- Đúng đó_tôi nhiệt liệt đồng ý cả hai tay hai chân.

- Anh nhõng nhẽo i chang con nít đó_em nhăn mặt_thế em ở lại chơi với anh chút nữa thôi nhé_quay sang Thùy_xin lỗi để cậu về một mình nhé_đấy, nói có sai đâu, cái gì mà tiện đường chứ, hự hự.

Đợi Thùy về khuất tôi với em quay trở lại vào trong. Đừng có bác nào nghĩ xấu em nha, thề với các bác em không có ý nghĩ xấu xa gì dù chỉ là lởn vởn trong đầu. Em cũng trai nhà lành các bác ạ 

Kêu em ngồi chơi ở phòng khách, em bảo tôi có mệt thì cứ lên đi nằm. Mệt cái gì chứ, khỏe như voi. Lên đấy nằm thêm bệnh thì có. Em ngồi nhìn vu vơ, còn tôi lóng ngóng tay chân, chả biết nói cái gì cả. Bình thường thì mồm mép tép nhảy lắm, tự nhiên một mình đối diện với em lại ngậm hột thị, cuối cùng thì cũng là em lên tiếng trước:

- Nhà anh đẹp quá ha.

- Nhà anh mà, cái gì chả đẹp, em mà về làm dâu nhà anh thì nhà em cũng đẹp i chang vậy đó_cười nhăn răng.

- Ăn nói vô duyên.

- Trời, nhỏ tới giờ mỗi em bảo anh ăn nói vô duyên, con gái đứa nào cũng khen anh ăn nói duyên hết cỡ đấy.

- Hứ...đấy là nói láo giỏi chứ duyên cái gì. Toàn chu cái mỏ đi nói phét với tụi con gái bọn em chứ gì?

- Sao em cứ hay nghĩ xấu về anh thế?_chỉ được cái nói đúng_anh cũng trai nhà lành đấy.

- Anh mà lành thì đời này chả có ai dữ hết á.

- Chỉ có mỗi em chê anh thôi_tôi chống hay tay vào cằm ngồi ngắm em, em ngượng ngùng quay mặt lơ đi chỗ khác.

- Nhìn cái gì mà nhìn kinh thế, có thôi không hả?

- Nhìn kỹ thì em xinh thật đấy, nhưng mà mỗi tội hơi đanh đá chút. Nhưng không sao, đanh đá chút mới cá tính, hiền quá anh cũng không thích.

- Hừ...mắc mớ tới anh hả?

- Có chứ...

- Mắc cái gì?

- Anh đang bị thích em, vậy có mắc mớ không?_lại bắt đầu tán tỉnh rồi đấy

- Thôi cái trò ba hoa của anh đi. Nói chuyện được vậy là khỏe rồi đó, em về ha?

- Không được_cứ hù người ta thôi_tại nói chuyện với em mới hết mệt nhanh vậy đó, em về cái anh lăn ra ốm lăn ốm lóc mà coi.

- Trời đất ơi_em ôm bụng cười lăn ra_em có phải con nít đâu mà anh lừa tèo phỉnh tộc. Anh về nhõng nhẽo với mẹ đi. Con nít quá đi.

- Sao em cứ toàn chê anh con nít vậy_từ bao giờ tôi lại có cái kiểu nói chuyện kiểu đó không biết nữa, có bao giờ kiểu thế này đâu, mất mặt chết đi được =.=”

- Thì anh có thấy anh giống con nít không?

- Tại em đó >.<

Tiếng mở cổng lạch cạch. Chắc bố mẹ tôi về. Em lo lắng:

- Eo bố mẹ anh đi làm về rồi.

- Ờ, vui quá!_vui thật đấy

- Vui gì, em ngại lắm.

- Ngại gì chứ, bố mẹ anh sẽ thích em cho mà coi_trước giờ có dẫn gái về nhà đâu. Ăn mặc thì gợi cảm, tóc tai thì đỏ, tím, vàng đủ thể loại. Ông bà gặp còn chả thèm hỏi luôn chứ nói gì là đồng cảm. Bạn bè tôi thằng con nào cũng nghịch như gì ấy, bà già còn đỡ, chứ ông già mà gặp thì chỉ có nước cắm xe mà ăn tiêu. Hôm nay có em tới, biết đâu ông bà nhìn thoáng hơn về thằng con trai này...

- Cháu chào bác ạ_Vy lễ phép khi mẹ tôi vừa bước chân vào tới nhà.

- Chào cháu_mẹ tôi nhìn sang tôi

- Bạn con đó mẹ. Em ấy vừa mới sang chơi.

- Thế à? Là cái bạn con hay nhắc đấy hả?_ôi zời ơi chỉ có mẹ mới hiểu được con thôi

- Mẹ thật, con nhắc bao giờ đâu?

- Ngồi đấy chơi đi con, bác đi thay quần áo chút nhé_mẹ tôi cười với tôi, già rồi mà còn teen gớm.

- Hôm nay không đi học hả Khánh?_bố tôi hỏi ầm lên khi đang ở ngoài sân. Vừa vào tới nhà thì sững lại

- Cháu chào bác ạ_em lại lễ phép

- Chào cháu, bạn Khánh tới chơi hả?

- Dạ vâng ạ.

- Cháu tới lâu chưa?

- Mới thôi bố_ổng mà biết mình bỏ học vờ vịt ốm ở nhà thì cay phải biết

- Hôm nay cháu ở lại đây ăn cơm với gia đình bác nhé? Lâu rồi không có khách của Khánh_trời ơi hôm nay mẹ mình đáng yêu thế, mẹ tuyệt vời thế?

- Đúng đấy, ở lại đây ăn cơm với nhà bác cho vui_bố mình cũng tuyệt vời không kém phần long trọng.

- Ơ dạ chắc để lần sau bác ạ, hôm nay cháu còn phải về nhà, cháu chưa xin phép bố mẹ cháu nữa bác ạ.

- Thì cứ gọi điện về bảo bố mẹ trưa ăn cơm nhà bạn, mấy khi đâu con_mẹ tiếp lời, hôm nay yêu mẹ thế không biết, phần này giao cho bố mẹ phụ trách, mình rút lui.

- Dạ nhưng mà...

- Nhưng nhị gì nữa, ngồi đấy chơi bác đi nấu cơm, lâu lắm rồi không có khách để trổ tài nấu nướng, nấu cho hai bố con nhà này ăn toàn chê ỏng ẹo.

Nói đoạn mẹ tôi xắn tay vào bếp, em nhìn tôi cầu cứu, tôi nhún vai cười trừ. Đang muốn em ở lại chết đi, thôi phao chìm rồi, không cứu nổi em đâu.

Nàng dẫu môi làm xấu, cuối cùng cũng phải xắn tay vào bếp phụ giúp cho bà già. Gần giống một gia đình rồi đó.

Con nhà lành có khác, được đào tạo bài bản, đâu ra đó, nhìn em làm mà tôi cũng thấy ưng huống hồ gì là mẹ. Mẹ tôi vừa làm vừa luyên thuyên đủ chuyện, hợp cạ mà. Bình thường cứ về nhà lao vào nấu nướng im ỉm, chẳng nói chẳng rằng gì, nấu xong ba người ngồi ăn như tụng kinh, đôi khi có ông bà ngồi nói chuyện công việc, tôi cứ cắm cúi ăn, ăn xong lên phòng. Hôm nay nhà có không khí hẳn lên. Vui như tết ấy.

Ngồi ăn bốn người khác hẳn ba người. Nói chuyện rôm rã, mẹ tôi vui ra mặt.

- Cái này là của bạn Khánh làm đấy.

- Thế nhà cháu là có mấy anh chị em?_bố hỏi

- Dạ hai ạ, anh cả và cháu là em út ạ.

- Bố mẹ cháu làm gì thế?_ông già mình dã man, hỏi như hỏi cung

- Dạ bố cháu làm công an, mẹ cháu làm cô giáo ạ_chút nữa thì sặc cơm, bố em làm công an mà tôi không biết, hôm trước còn mang pháo đến bắn ầm ầm trước cổng nhà em, hên cho hôm đấy chắc hai bác đang bận >.<

- Cháu giờ đang học gì ở đâu thế?_may mà thái độ niềm nở không thì chắc em khỏi ăn được cơm luôn.

- Cháu đang học năm thứ 3 trường sư phạm ạ.

- Thế là nối nghiệp mẹ rồi, chắc là anh trai nối nghiệp bố rồi_mẹ tôi chen ngang

- Dạ không ạ, anh trai cháu học bên xây dựng. Anh ra trường đi làm được 2 năm rồi ạ.

- Hôm nào rảnh cứ qua đây ăn cơm với hai bác cho vui, nhà này neo người lắm, mình bác là phụ nữ nên nhiều khi thấy buồn buồn.

- Dạ...hì

- Ăn nhiều đi cháu, con gái đang tuổi ăn tuổi ngủ mà_bố mình phát ngôn đấy, gớm chưa.

Có vẻ hai ông bà quý em nó lắm các bác ạ, nhìn mặt em ngoan hiền, lại con nhà tử tế. Khéo ăn khéo nói, tự nhiên không phải của mình mà thấy tự hào tợn. Của mình phát nữa chắc ông bà giục cưới luôn cũng không chừng.

Chap 10:

Đang tận hưởng những phút huy hoàng cuối cùng của giấc ngủ, không biết các bác thế nào chứ cứ mỗi sáng phải nghĩ tới việc dậy sớm đi học, em nản toàn tập. Nhưng đợt này ông già đang canh chừng giờ giấc nghiêm trọng quá nên lúc nào cũng phải ra khỏi nhà trước khi ông bà đi làm. Đành làm con ngoan vậy. Quên chưa nói cho các bác là hôm qua thái độ ông bà già em phản ứng tốt lắm. Tối qua ăn cơm, hai ông bà khen nức mũi:

- Coi ăn rồi chỉ biết phá hoại thế mà cũng biết nhìn người phết hả con...con bé được đấy, xác định đi, ra trường thì rước nó về cho mẹ mày đỡ vất vả. Con nhà cũng tử tế nữa..._mẹ bảo

- Dạ con biết rồi, thì trước chả phải con cũng bảo mẹ là con bé đó ngoan hiền lắm rồi còn gì, thấy chưa, đầu tư đâu có lỗ đâu.

- Mà quen biết lâu chưa con?

- Cũng kha khá rồi.

- Mẹ thấy mày lông bông nhiều quá rồi con ạ, hay năm nay ra trường bàn bạc hai gia đình mà cưới sớm cho ổn định_bà già bá đạo quá, nhưng mà em đâu phải của con đâu mà cưới với chả hỏi, mẹ làm như kiểu mình mẹ muốn là được ấy.

- Nhưng nhỏ còn đi học mà mẹ.

- Quan trọng gì, lấy nhau về khoan đã sinh con, nó học thì cứ để nó học, ra trường mình xin việc cho nó rồi ổn định luôn. Chứ để lâu chột dạ, ông thấy tôi tính thế có được không?

- Cái đấy để con nó quyết định, nhỏ nhắn gì nữa đâu. Nhưng mà bố thấy con bé đó cũng được. mày thích thì bố mẹ cũng chiều.

- Hơ, bố mẹ hôm nay làm sao cả thế? Mới dẫn về nhà có lần mà làm như đúng rồi ấy.

- Mày còn muốn lông bông chứ gì? Mẹ biết tỏng, dạng như mày có lấy vợ mới khôn ra được con ạ.

- Thôi con xin mẹ, nắm tay còn chưa cho nắm chứ cưới hỏi gì.

- Con bé thế mà khá, mẹ là mẹ ủng hộ nhiệt tình đấy. Hôm nào kêu nó qua đây ăn cơm rồi có chi mẹ vun vào cho.

Vậy là cứ một hai đòi tôi lấy vợ. Tuổi đời còn đếm được trên đầu ngón tay. Lấy vợ về khác gì đi tù đâu. Còn chưa hưởng thụ nốt cái sung sướng của tuổi trẻ nữa. Mấy ông anh họ tôi ông nào lấy vợ về cũng kêu biết thế không lấy còn sướng hơn. Được mấy ông anh quý hóa truyền bá tư tưởng, nghe đến lấy vợ hãi nổi cả da gà lên được. Nhưng yêu thì được 

Còn sáng sớm hôm nay thì chưa kịp mở mắt đã thấy tin nhắn của em nó. Đọc xong ngớ hết cả người luôn:

- Anh lại giở cái trò cài hoa trước cổng nhà em nữa đấy hả?

Bỏ cái trò đó lâu rồi, đâu có xài tới nữa đâu ta? Có thằng lại bắt chước tôi tán gái à? Lại tán cùng một người mới đau. Lại có địch thủ nữa rồi, không biết là cái thằng nào, mà tặng hoa xong còn im ỉm không nói năng gì. Thằng này nguy hiểm phết. không phải tay vừa đâu.Không nói thì mình nhận đại của mình vậy xấu tính, nhưng vụ này phải điều tra.

- Đẹp không?_i như thật vậy

- Đừng làm kiểu vậy nữa, kỳ lắm.

- Thích vậy đó, chào lọ lem buổi sáng. Anh đèo em đi học nhé?

- Thôi em tự đi được rồi. Anh đến trường học ngoan đi.

- Thấy em mới ngoan được, không gặp được em, nhớ học không vào_có bao giờ học đâu mà hỏi vào hay không hề hề

- em đi học đây...

Bước chân xuống đi ăn sáng mà người cứ như mất hồn. Nghĩ mãi đến cái vụ hoa hòe lại thấy chột dạ quá. Rốt cuộc là thằng nào bày trò nhỉ? Thằng nào mới được. Vụ này mà không điều tra ra tôi không phải là Khánh chim cút.

Sáng lên lớp đều đều. Trưa kiếm cớ chạy sang trường nàng chút. Không cho cũng cứ gặp đấy. Không gặp nhớ sao chịu nổi? Tôi mà không chủ động, nàng có bao giờ đề nghị được gặp tôi đâu. Trưa vẫn cầm bịch gà rán qua cổng trường rồi đèo nàng về. Nàng ngồi sau hót như họa mi ấy. Nghe mãi không chán. Mà lạ lùng, qua chỗ nàng nhiều rồi mà chả bao giờ nàng mời vào nhà cả. Chắc là do cái đầu tóc của tôi nên nàng ngại bố mẹ cũng nên. Em nhuộm ánh tím, ra nắng thì rực rỡ luôn, lại còn uốn xoăn nữa, nhìn vừa lãng tử, vừa chất, nhìn đẹp trai phong độ chán. Thế mà nàng bảo nhìn điệu đà hơn con gái các bác ạ. Thế có đau lòng không chứ.

Quyết tâm theo tới cùng, chiều nay đi về nhà với cái đầu đen sì, đã thế tóc tai gọn gàng, đâu ra đó. Bố mẹ tôi cứ phải gọi là trố mắt ngạc nhiên với tốc độ thay đổi dạo này của tôi. “Yêu rồi có khác”_mẹ tôi bảo thế.

*** 

Hôm nay sáng sớm tinh mơ đã tập kích cổng nhà nàng. Hi vọng cái gã hôm qua cài hoa chỉ là hứng lên, hiếu động trẻ con vậy thôi. Chứ mà có ý định tấn công nàng nữa thì chắc cũng phải gọi là sát thủ có tiếng. Đánh đồn có địch thì hay đấy, nhưng nhiều địch quá mình bị chìm lúc nào còn chả biết. Mỗi lão Pháp đã nghe ngán hơn ăn thịt mỡ rồi. Thêm lão nữa chắc chìm xuống.

Hôm qua cày game làm cú đêm, chưa được ngủ thêm miếng nào người cứ đơ đơ như mất hồn vậy đó. Ngồi trên xe mà ngáp dài ngáp ngắn. Trời vào thu rồi nên mát mẻ dễ chịu hẳn. Được ở nhà với cái chăn ấm đệm êm có phải tốt hơn bao nhiêu không? Nhưng thôi, tất cả vì tương lai con em chúng ta. Quyết tâm quyết tâm.

Đợi mãi đến gần 6 rưỡi cũng chả thấy tăm hơi đâu cả. Chắc là được hôm động trời cũng nên. Định bụng nhắn tin kêu qua chở nàng đi học thì ở đâu một lão lù lù đi tới. Trạc tuổi tôi, hoặc nhiều hơn một chút, mặt mũi sáng sủa, ăn mặc lịch sự...nhìn qua thì con nhà gia giáo, thuộc loại trai ngoan, xứng đôi vừa lứa với Phương Vy hơn tôi nhiều lần. Nếu có cuộc thi bình chọn của các phụ huynh giữa hắn và tôi thì chắc chắn tôi là big zero 

Hắn cẩn thận cài bong hoa duy nhất vào cổng nhà nàng, đứng lại một chút, hình như hắn cười, rồi phóng xe đi. Đợi hắn đi được một đoạn tôi bám đuôi theo sau, khuất nhà nàng thì chạy thẳng lên bắt chuyện:

- Xếp, nói chuyện chút đi.

- Mình quen nhau à?_hắn ta ngơ ngác

- Bạn của bạn thôi.

- Có chuyện gì thế?

- Xếp tạt xe vào lề cho xin 5 phút cái.

Lão ngoan ngoãn tấp xe vào lề đường. Trông tướng lão dân tri thức bảnh chóe. Không dài dòng tôi đi luôn vào chuyện:

- Sáng sáng xếp cắm hoa cổng nhà người ta chi vậy?

- À_ông cười_người yêu cậu hả?

- Đúng đấy. Nên xếp thôi cái trò đó đi, em là em chẳng thích người yêu em có ai lởn vởn bên nàng đâu.

- Người yêu cậu có tin được không đó?

- Sao không tin được_lão này láo kinh.

- Hôm trước thấy em ấy đi với người khác mà?

- Người nào?

- Người yêu cậu mà, sao lại hỏi mình?

- Yêu nhưng cũng phải có khoảng trời riêng chứ?

- Cái riêng này thì mình không nghĩ nó là hợp lý cho hai người đang yêu nhau đâu.

- Ý xếp là gì?

- Cậu không biết chuyện xảy ra với Phương Vy sao?

- Chuyện gì?

- Cậu là người yêu kiểu gì thế? Bạn gái mình bị người ta lợi dụng còn không thể đứng ra bảo vệ, giờ còn hỏi chuyện gì...giống như đang đùa nhau quá, mà cũng đúng thôi.

- Ý anh là?

- Hôm trước vào bar, thấy em đi với một thằng. Vào bar mà em ăn mặc lịch sự nên đoán cũng là gái nhà lành, buồn buồn ngồi ngắm gái chơi. Tưởng đi với người yêu ai dè thấy thằng đi cùng lén bỏ thuốc vào cốc rượu ép em uống. Biết hắn giở trò nên ra về hù hắn gọi công an nếu hắn làm bậy. Thằng cha non gan vứt em lại đấy rồi chuồn. Chả biết em nó nhà ở đâu, ngấm thuốc mê chả biết cái gì nữa, nên đưa em về phòng trọ cô em họ. Hôm sau mình đi làm, trưa ghé thì đứa em bảo em tỉnh dậy đi về rồi. Em khóc nhiều lắm. Không nói gì, chả bảo tên Phương Vy học sư phạm năm thứ 3. Mến em nên mình tìm tới trường em hỏi thăm. Cuối cùng thì cũng hỏi ra, em đi học về thì bám theo về nhà thôi. Ai ngờ lại đánh đồn có địch. Vui phết nhỉ?


Powered by XtGem
Copyright © 2018 15Giay.Xtgem.Com